In bài này

Diện chẩn chữa hội chứng bó tháp như thế nào?

  Đầu xuân mới Diện Chẩn Việt nhận được bài gửi của Lương Y Nguyễn Đăng Kỳ ở Quỳnh Phụ Thái Bình. Nội dung ghi chép về những căn bệnh, con bệnh mà tác giả đã chữa thành công. Qua những bài viết này Diện Chẩn Việt hy xọng mang tới cho quý vị một cái nhìn khách quan trung thực hơn nữa về Diện Chẩn và những con người đang thầm lặng ứng dụng phương pháp độc đáo này giúp ích cho sức khỏe cộng đồng.  Loạt bài này là các bài viết tiếp theo tập sách Thời Diện Chẩn đã xuất bản năm 2013 của tác giả.

 Chị Nguyễn Thị The ở xã Văn Giang, huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương đến nhà tôi với căn bệnh lạ. Mọi người giơ chân lên là bước tới, riêng chị The  mấy năm qua cứ giơ chân bước tới là cái chân tự lùi lại phía sau. Dân làng đặt cho chị biệt danh “ The tiến lùi”.

  Chị được chồng đưa đi bác sĩ, bệnh viện chữa trị nhiều lần nhưng không thành. Mọi việc di chuyển của chị đều lệ thuộc vào xe. Công việc làm ăn trì trệ nặng nề. Chị hoang mang bối rối. Lúc đó cán bộ xã, cán bộ thôn, cô giáo và nhiều bà con trong làng rủ nhau sang xã Quỳnh Hồng, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình chữa bệnh bằng phương pháp lạ: tuyệt đối không dùng thuốc. Trở về ai cũng vui vẻ kể lại: người khỏi bệnh viêm xoang, người khỏi bệnh đau đầu gối, người khỏi bệnh đau lưng…. Dân làng xôn xao bàn tán. Có người trợn mắt: “ Vô lý, không thuốc làm sao khỏi bệnh”. Có người khăng khăng: “ Hay lắm. Phương pháp chữa bệnh mới này lạ lắm, có đến mới biết, nghe tận tai, nhìn tận mắt mới thấy hay”. Ai đúng, ai sai chị The chưa phân biệt được nhưng bàn với chồng: “ Có bệnh thì vái tứ phương, hay là anh chở em sang 1 lần xem sao, biết đâu trời thương…”.

 Tuy rằng hai huyện, hai tỉnh khác nhau nhưng chỉ cách có dòng sông Luộc. Cầu Hiệp vừa bắc xong, xe máy chỉ mất hơn chục phút là tới nhà tôi.  Nghe chị The khai bệnh, tôi đớ người ra. Bệnh quái quỷ gì lạ thế? Sách Diện chẩn chưa có dòng nào nói về căn bệnh này. Làm sao bây giờ? Tôi đang lựa lời từ chối không nhận chữa thì bác sĩ Nhân - đại tá, chủ nhiệm quân y Quân khu nói ngay: “ Thôi rồi! Hội chứng bó tháp*. Bệnh này thuốc tây, thuốc bắc chưa chữa được. Diện chẩn của thầy có chữa được không?”.

          Tôi đề nghị: “ Xin bác sĩ nói cho rõ. Nguyên nhân nào dẫn đến hội chứng bó tháp?”.    “ Do tổn thương ở tiểu cầu”. Bác sĩ trả lời. 

Sơ đồ đường vận động bó tháp
Sơ đồ đường vận động bó tháp (ảnh: internet)

 Phác đồ Diện chẩn chữa hội chứng bó tháp

 Được lời như cởi tấm lòng, đã nhận ra cách chữa bệnh cho chị The, tôi vội vàng: “Cảm ơn bác sĩ, rất may bác sĩ đã cho tôi thông tin hay, thật hay”. ( Tại sao bác sĩ Nhân có mặt ở nhà tôi? Hồi sau sẽ rõ.). Bây giờ tôi phải khẩn trương giúp chị The. Phác đồ tôi chẩn trị như sau:

          Chống nghẽn nghẹt: 19, 14, 275, 26, 312, 184, 61, 39, 85, 87.

          Bộ vị não thần kinh: 1, 124, 103, 300, 34, 126, 125, 65, 197, 175, 8.

          Đây là cách bao vây phong tỏa buộc địch phải co cụm vào tiểu cầu. Là người lính đã nghỉ hưu, tôi vẫn muốn mượn ngôn ngữ chiến thuật quân sự để diễn đạt cách suy nghĩ trong khi chữa bệnh cho dân. Với tôi việc này rất hữu ích. Phát huy truyền thống quyết chiến quyết thắng của anh bộ đội cụ Hồ buộc tôi phải tập trung suy nghĩ tìm ra giải pháp đúng, mạnh, đảm bảo đánh chắc thắng nhanh. Sau khi đã bao vây phong tỏa, tôi tập trung sức mạnh đột phá vào tiểu cầu, diệt gọn, dứt điểm. Phác đồ như sau:

                   87, 106, 156, 26, 8, 65, 188, 290, 100, 54, 55, 201, 267, 127.

Quan sát nét mặt chị The tôi thấy chị vui hẳn lên. Tin là đã làm đúng, tôi tiếp tục đánh bồi, truy quét tàn quân. Dùng cào to cào từ chỏm gáy lên đỉnh đầu.( cào xuôi từ đỉnh đầu xuống thì dễ, cào ngược lên thì khó hơn nhưng hiệu quả nhanh). Sau đó dùng cào mini cào vùng 103, 106( đồ hình âm dương). Thao tác xong tôi bảo chị The đi thử. Phúc lớn rồi. Chị The giơ chân bước tới không bị lùi lại. Mọi người bệnh ở nhà tôi lúc đó sung sướng reo lên: “ Thắng rồi!”. Tôi thở phào, nhẹ cả người. Quan sát bước đi của chị The tôi thấy vẫn còn run. Việc này không khó. Những lần chẩn trị tiếp theo tôi vẫn dùng phác đồ trên và bổ xung bộ huyệt chống run rẩy:

                   50, 45, 300, 127, 73, 6, 124, 0.

 Mười ngày sau chị The đi lại bình thường. Tôi bảo chị “ Nghỉ được rồi”. Chị The vẫn đến, có điều không cần chồng chở xe máy mà chị tự đạp xe qua cầu Hiệp sang nhà tôi. Chẩn trị bổ sung lần 1 vào sáng sớm, chị nói: “Ông ơi! Vườn nhà ông nhiều cỏ quá, ông cho cháu dọn cỏ giúp. Ông cho cháu mượn cái liềm”. “Không được”. Tôi gạt ngay ý định của chị The: “ Chị mà dọn cỏ thì tôi sẽ bị mang tiếng là lợi dụng sức lao động của người bệnh”.

 Quả thật, vườn nhà tôi cỏ mọc cao quá đầu gối. tôi sống độc thân, con cháu ở riêng hết, người bệnh thì quá đông. Tôi chữa bệnh liên miên, sáng từ 5h30 đến 12h, chiều từ 13h30 đến 18h30, nhiều hôm phải làm cố đến hơn 19h, chẳng còn mắt nào nhìn ra vườn, có nhìn thấy cỏ rậm cũng chẳng có thời gian đâu mà dọn.

          Tôi không cho chị The dọn cỏ giúp là vì hơn chục năm chữa bệnh cho dân bằng phương pháp Diện chẩn – Điều khiển liệu pháp Bùi Quốc Châu, tôi bị kiện cáo quá nhiều. Xã, huyện, tỉnh về kiểm tra. Lúc đến thì căng thẳng, lúc về thì thân ái vui vẻ. Tôi tường trình mọi việc trung thực thẳng thắn, thấu lý đạt tình, hiệu quả chữa bệnh không thể bác bỏ. Các đồng chí công an bảo tôi “ Việc bác làm hay đấy, chúc bác sức khỏe, mong bác cố gắng nghiên cứu phục vụ nhân dân tốt hơn nữa.”. Ông phó giám đốc Sở y tế Thái Bình hướng dẫn tôi mua hồ sơ để được cấp chứng chỉ hành nghề đặc cách. Từ đó đơn tố giác gửi đi không có hồi âm. Ba năm qua không có đoàn kiểm tra nào đến nữa. Kiện mãi không được, họ cay cú, tức tối, hằn học với người bệnh,mắng nhiếc người bệnh. Thái độ ngang ngược, lỗ mãng của vài kẻ kém hiểu biết, tâm địa độc ác, ích kỷ hẹp hòi, quan liêu, bảo thủ, trì trệ chẳng cản trở được ai. Người bệnh cứ đến, cứ chữa. Niềm vui chiến thắng bệnh tật cho tôi sức mạnh vượt qua sự đố kị tồi tệ. Tôi tự động viên mình bằng bài thơ như sau:

Vô duyên ghét người hữu duyên

Không tiền ghét kẻ có tiền cầm tay

Bất tài ghen với người tài

Thị phi như thế xưa nay đã nhiều

Ở đời suy ngẫm trước sau

Hữu nhân nhân mọc là điều hiển nhiên

Vô nhân nhân trẩm nhãn tiền

Luật trời đã định cả nghìn vạn năm

Thiện tâm sáng ánh trăng rằm

Ác tâm đen kịt đêm đông lụi tàn

Ngân nga thánh thót cung đàn

Trăn tinh hiển hiện nguyên hình bọ hung

Bình tâm gạn đục khơi trong

Thảnh thơi, tự tại, bao dung, an hòa

Dám qua bão táp mưa sa

Dâng đời mật ngọt mới là chính nhân. 

          Chị The cố tình xin dọn cỏ. Tôi không cho, chẳng dại gì tạo kẽ hở để họ lợi dụng gây rối. Chị The cũng khôn lắm. Lợi dụng trời mưa tầm tã, chị choàng áo mưa đội nón lẻn ra vườn nhổ cỏ bằng tay. Tôi mải chữa bệnh không hay. Chiều muộn chị The ướt lướt thướt ngoài vườn vào nhà hớn hở khoe: “Ông ơi! Cháu nhổ hết cỏ rồi. Ông cho cháu xin cỏ đem về cho bò.”. Tôi trách chị: “Sao làm liều thế?”. Chị nói: “Cháu con nhà nông, lại bệnh tật như thế, ở nhà ông cháu đi lại bình thường. Về nhà cháu phải ra đồng lội ruộng chỉ sợ bệnh trở lại. Nay cháu dầm mưa cả buổi ở vườn ông không sao. Cháu tin bệnh của cháu khỏi thật rồi. Cháu cảm ơn ông rất nhiều.”. Chồng chị đem xe máy sang chở cỏ, còn chị phăm phăm đạp xe qua cầu Hiệp về Văn Giang. Một năm trôi qua chị The vẫn khỏe mạnh, lao động bình yên.

          Việc chị The cố tình dọn cỏ vườn nhà tôi là có ý đồ thâm thúy. Cũng như rất nhiều người khác, một câu hỏi chưa ai giải thích cho họ được: Rõ ràng không có thuốc mà khỏi bệnh. Vậy khỏi thật hay giả đây? Phải kiểm chứng. Họ chọn việc lao động thổ mộc tại nhà tôi để : Nếu đau lại thì “ bắt đền”.

*BÓ THÁP:  tập hợp các sợi trục của các tế bào thần kinh nằm ở vùng vận động của vỏ não; xuống đến tuỷ não, các sợi trục bắt chéo sang bên đối lập; chi phối sự vận động tuỳ ý (kể cả vận động khéo léo và tinh vi) của nửa cơ thể bên đối lập.

* Các tổn thương của BT (do chấn thương, chảy máu não, u não…) sẽ tạo nên hội chứng tháp: liệt một chi hay liệt nửa người, thoạt tiên liệt mềm (cơ mềm nhão, giảm các phản xạ gân, phản xạ gan bàn chân, gấp ngón…), sau sang liệt cứng [cơ cứng, tăng các phản xạ gân, dấu hiệu Babinxki (Ph. Signe de Babinski) hay phản xạ xoè ngón chân, vv.].

Thêm ý kiến