In bài này

Bổ âm huyết và tiểu đường

Cuối năm 1992, tôi nhận một ca bại liệt do tai biến mạch máu não. Bà vốn bị cao huyết áp do đường huyết cao đã lâu. Tôi đã phải hứa điều trị cho đến khi bà đi lại được mới nghỉ. Vì đây là mẹ của một người bạn khá thân. Từ một người chỉ nằm, đến khi bà tập đi được nhưng chưa tự đi được. Tôi đành phải theo vì lời hứa. Đến đầu tháng thứ ba, em bạn tôi hỏi “anh có chữa tiểu đường cho má em không?”. Tôi hơi ngạc nhiên, vì lúc bấy giờ tôi chưa biết cách trị bệnh tiểu đường. Tôi bình tỉnh hỏi lại “sao em lại hỏi vậy? Có gì lạ xảy ra à?”. 

Em bạn trả lời “từ lâu má em bị đường trong máu cao, luôn ở mức 130mg/L trở lên (theo đơn vị Pháp, bây giờ người ta thường theo Mol/L là theo kiểu tính của Mỹ) dù uống thuốc đều đặn. Anh chữa một tháng, đường chỉ còn 100mg/L. Đến tháng này chỉ còn 70mg/L, BS bắt mẹ em ngưng thuốc, theo dõi”.

Tôi lấy làm lạ, dỡ bệnh án, đọc lại từ ngày đầu đến lúc bấy giờ, phát hiện ra luôn dùng bộ Bổ Máu để điều chỉnh tổng trạng cho bà cụ. Sực nhớ đến danh y Trần Tồn Nhân (thời nhà Thanh) xác định muốn chữa Tiêu Khát (tên Đông Y của bệnh tiểu đường) không thể rời xa bài Lục Vị chỉ cần gia giãm trên từng BN mà thôi.

Vì lời hứa ban đầu, tôi không thể nghỉ dù rất nản lòng vì bà đã đứng rất vững, dìu đi rất nhẹ nhàng, nhưng hể buông tay ra là bà đứng im, nếu bước đi là ngã nghiêng ngay. Cho nên tuy đã đi được khi có người dìu sau một tháng, mà thời gian sau đó vẫn không tiến bộ gì thêm trong việc  tự đi, mặc dù thể trạng ngày càng tốt hơn. Tháng thứ sáu, hết mức chịu đựng nên tôi quyết định ngưng điều trị, nhưng……… khi tôi vừa mở miệng “thưa bác, con nghĩ bác đã tốt lắm rồi, chỉ cần chịu khó tập một thời gian nữa là xong”. Bà khóc òa như mưa giông, tôi hoảng hồn thưa lại “dạ……thôi bác nín đi…..bác yên tâm con không nghỉ đâu…….con theo bác cho đến khi bác tự đi được mới thôi”……mà trong lòng nghĩ “bác làm biếng và nhát quá như thế này thì làm sao tự đi được?”. Tôi phải năn nỉ cụ một hồi, con bác cũng phụ vào một hồi bác mới chịu nín. Không biết có bạn nào rơi vào cành ngộ như thế chưa........hihi. Mãi sau này tôi mới biết có thể bà bị tổn thương tiểu não, thời đó chưa có CT hay MRI (xin xem bài “Phương hướng điều trị các di chứng liệt” đã đăng).

Một năm tròn, tôi không chịu đựng nổi nữa đành im lặng rút lui, thời đó cả tôi và gia đình đó đều chưa có điện thoại nên tôi thoát hẵn………….hihi. Có điều vui là cả năm, chính xác là 10 tháng sau đó, bà không hề uống một viên thuốc nào để hạ đường huyết vì tháng nào BS quen của bà cũng đến lấy máu xét nghiệm kiểm tra mà chỉ số đường huyết vẫn trong giới hạn bình thường.

Hồi đó tôi chỉ dám gọi là Bổ Máu. Năm 1997 tôi quyết định đặt tên Bổ Âm Huyết sau khi dùng nó trị thành công nhiều loại bệnh thuộc dạng Âm hư chớ không riêng gì bệnh tiểu đường.

Sài Gòn, chủ nhật 07-04-2013.
Lương y: Tạ Minh

Thêm ý kiến